Tài nguyên thiên nhiên

1. Tài nguyên đất đai, rừng

 

Tổng diện tích tự nhiên toàn huyện là 475,1Km2, trong đó đất nông nghiệp: 38.967,43 ha = 82,02%, đất phi nông nghiệp: 1.605,85 ha = 3,38 %, đất chưa sử dụng: 6.936,77 ha = 14,60 %.

 

Về tài nguyên rừng: Huyện Bình Liêu có 34.683,11 ha diện tích đất lâm nghiệp chiếm 73,0 % diện tích đất tự nhiên toàn huyện. Trong đó:

 

- Rừng phòng hộ 14.524,37 ha chiếm 41,88 %, rừng sản xuất 20.158,74 ha chiếm 58,12 %.

 

Hệ thực vật rừng rất đa dạng, trong đó có các loại thực vật quý hiếm cần được bảo vệ như sến mật, vù hương, sa nhân…và các loại cây đặc sản khác như hồi, quế, Sở…

 

2. Tài nguyên nước

 

Nguồn nước mặt: Bình Liêu có hệ thống sông suối khá dày đặc, các con sông, suối và các ao, hồ, đập nước nhỏ ước diện tích khoảng 13,42 ha, đây chính là nguồn nước mặt đảm bảo cho nhu cầu sản xuất nông nghiệp của các xã trong toàn huyện. Nước từ các ao, hồ, sông, suối, đập nước được dẫn tới các khu vực sản xuất nông nghiệp nhờ hệ thống kênh mương dẫn nước (toàn huyện có 927 tuyến kênh mương các loại với tổng chiều dài 643,5 km, đáp ứng cho khoảng 55% diện tích đất sản xuất nông nghiệp). Nhìn chung, nguồn nước cung cấp cho sản xuất nông nghiệp ở huyện rất hạn chế, đặc biệt rất khó khăn vào mùa khô.

 

Nguồn nước ngầm: Bình Liêu có trữ lượng nước ngầm khá lớn, chất lượng nước tốt, đảm bảo cho nhu cầu sinh hoạt của nhân dân. Nhân dân sử dụng nguồn nước này qua hệ thống giếng khoan, giếng đào.

 

3. Khoáng sản và vật liệu xây dựng

 

Các khoáng sản có hiệu quả kinh tế chủ yếu trong huyện là khoáng sét làm gạch, mỗi năm sản xuất khoảng 11,5 triệu viên; đá cao lanh, mỗi năm sản xuất khoảng 20.300 tấn. Về vật liệu xây dựng chủ yếu là khai thác đá cuội, sỏi, cát ở ven các sông, suối phục vụ tại chỗ trên địa bàn huyện.

 

Đánh giá chung về tài nguyên

 

Huyện có tiềm năng lớn về diện tích đất đai, đặc biệt là đất rừng phù hợp cho trồng các loại công nghiệp, cây ăn quả và chăn nuôi theo mô hình trang trại, bảo vệ môi trường sinh thái; có trữ lượng nước ngầm lớn, chất lượng tốt, đảm bảo vệ sinh, phục vụ nhu cầu nước sinh hoạt cho nhân dân.

 

Tuy nhiên, nước phục vụ sản xuất nông nghiệp còn khó khăn; sản xuất nông nghiệp của huyện vẫn là ngành sản xuất chủ yếu, chiếm tỷ trọng lớn trong cơ cấu kinh tế của huyện; phát triển các ngành nghề từ rừng còn hạn chế; sản xuất lương thực, thực phẩm và các loại sản phẩm khác mới chỉ đảm bảo đủ cho nhu cầu tiêu dùng tại chỗ; sản xuất hàng hoá nông, lâm sản còn ít, hạn chế, chưa tương xứng với tiềm năng sẵn có của huyện.


Bản đồ

Lịch công tác trống

Tin tiêu điểm
Website liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay: 87
Đã truy cập: 2817222
Thông tin báo chí